Vào khoảng canh một, Cao Dương, nhìn Thiết Kỳ Sĩ hỏi:
- Chúng ta đêm nay đi do thám Thạch Cương sơn một phen chăng?
Thiết Kỳ Sĩ đáp:
- Không nên. Làm thế là rút mây động rừng. Hãy chờ phái Cao Nguyên tới, khi ấy bọn ta không bị họ chú ý nữa.
Cao Dương hỏi:
- Chúng ta đến đây, không hiểu bọn Cổ Mộ môn đã để ý chưa?
Thiết Kỳ Sĩ cười đáp:
- Đây là khu phụ cận sào huyệt của chúng, khi nào họ chẳng chú ý, có điều chúng ta chưa rõ nhãn tuyến của chúng ra sao, không chừng trong điếm đã có rồi. Vì thế chúng ta phải đặc biệt coi chừng.
Sáng sớm hôm sau, Kỳ Dao vào phòng Thiết Kỳ Sĩ hỏi:
- Trong điếm đã có nhiều người lạ mặt tới.
Thiết Kỳ Sĩ đáp:
- Đó là nhân mã tiên phong của phái Cao Nguyên.
Cao Dương cười đáp:
- Các vị hãy ngồi đây. Cao mỗ ra đường phố coi, hoặc giả gặp bốn người kia ở Hồ Lô vực.
Cao Dương đi rồi, Ngũ vương tử và quận chúa vào phòng Thiết Kỳ Sĩ. Chàng mời hai người ngồi rồi nói:
- Bữa nay chúng ta không nên hành động, hãy để bọn tiên phong phái Cao Nguyên đánh trước.
Kỳ Dao đáp:
- Bọn thủ hạ của Hắc Quan lệnh chúa tuy đông người nhưng những nhân vật ngũ hoa thập sắc. Tiểu muội hoài nghi cuộc chiến này có cả bọn Bạch Quan lệnh tham dự.
Thiết Kỳ Sĩ nói:
- Chúng ta cũng mong thế để khỏi phải đi kiếm bọn Dã Quỷ Cổ Tủng.
Thiết Kỳ Sĩ đáp:
- Thân thế của tệ can nương thật là tội nghiệp! Hỡi ơi! Rồi đây tại hạ sẽ thủng thẳng kể cho Ngũ gia và Quận chúa hay. Vụ này còn liên quan đến mối đại thù diệt môn của tại hạ nữa.
Ngũ vương tử thở dài nói:
- Lực lượng của chúng ta chỉ có mấy người thì làm sao mà trừ diệt được? Nghe nói còn có Quân Thiên bang và mấy đám khác nữa.
Thiết Kỳ Sĩ đáp:
- Nếu tảo trừ một loạt không được, thì chúng ta hạ thủ tỉa dần. Không nhổ được gốc ngay thì trước hết hãy chặt cành lá. Chẳng sớm thì muộn cũng phải tảo thanh.
Cao Dương về tới, vừa bước chân vào cửa đã la lên:
- Chúng ta hãy mau mau ra đường phố mà coi, hiện trạng khiến cho Cao mỗ đâm ra hồ đồ.
Kỳ Dao nhìn Cao Dương hỏi:
- Có nghe thấy khẩu âm của họ không?
Cao Dương đáp:
- Dĩ nhiên là người Hán.
Văn Đế Đế nói:
- Tiểu muội đoán không lầm thì đó là nhân mã của phái Nga Mi và phái Thanh Thành ở Xuyên Trung. Chỉ có hai phái này tương đối gần hơn.
Thiết Kỳ Sĩ hỏi:
- Hiện giờ không cần bàn vấn đề xa hay gần. Giả tỷ là những phái lớn ở võ lâm Trung Nguyên thì họ đến đây làm chi?
Thiết Kỳ Sĩ đáp:
- Không thể. Ngay bọn ta cũng được tin tức ở miệng phái Cao Nguyên nói ra thì bọn võ lâm Trung Nguyên biết thế nào được!
Cao Dương lại nói:
- Còn nữa. Không trú ở thị trấn này được. Ngoài trấn có nhiều người tụ tập, thậm chí số đông không mua được gì ăn. Cao Mỗ lại đến trấn La Đa Khắc thì ở đó cũng vậy. Các vị bảo có đáng sợ không?
Cao Dương đáp:
- Các vị không tin thì đi mà coi. Chỉ bước ra khỏi điếm này là ngó thấy tình hình rồi.
Kỳ Dao ngạc nhiên hỏi:
- Theo lão Cao ước lượng liệu có tới mấy ngàn người võ lâm không?
Cao Dương đáp:
- Sao cô không hỏi vượt qua mấy vạn người? Nếu chỉ mấy ngàn người thì ở hai trấn này làm gì mà chẳng mua được thức ăn?
Ngũ vương tử cười nói:
- Sĩ đệ! Sĩ đệ thử thân hành đi coi sẽ rõ. Điều trọng yếu nhất là dò la cho biết họ đến đây làm gì?
Thiết Kỳ Sĩ cười đáp:
- Bây giờ đã đông người võ lâm thì không sợ bọn Cổ Mộ môn đặc biệt chú ý đến mình. Chúng ta ra ngoài coi cũng chẳng hề gì. Có khi còn gặp người quen cũng chưa biết chừng.
Thiết Kỳ Sĩ lắc đầu cười nói:
- Chưa chắc đâu. Lão Cao dẫn đường cho chúng ta đến thẳng Duy Nhĩ Mộc hồ.
Cao Dương dẫn quần hùng đi, dọc đường chỗ nào cũng gặp người võ lâm già trẻ đủ cỡ, có vẻ đều là cao thủ. Đáng tiếc Thiết Kỳ Sĩ chẳng quen biết một ai, thành ra khó hỏi được tình hình.
Ngũ vương tử ngấm ngầm nhìn Thiết Kỳ Sĩ hỏi:
- Làm sao mình biết kẻ hay người đó? Giả tỷ có bọn Cổ Mộ môn trà trộn vào cũng khó lòng phát giác ra được.
Thiết Kỳ Sĩ đáp:
- Dĩ nhiên là thế. Trước nay những nhân vật Cổ Mộ môn cuồng ngạo vô cùng, khí thế lấn người, ta còn có thể coi sắc mặt mà đoán ra vài phần. Nhưng gần đây bọn họ đã biết thế là dại, nên vẻ mặt hòa bình lại nhiều. Tại hạ không nhận xét ra được chút nào nữa.
Kỳ Dao trỏ về phía trước hỏi:
- Trái núi kia chỗ nào cũng có khói lửa, không hiểu họ làm gì vậy?
Cao Dương đáp:
- Đó là Thạch Mật sơn. Núi không cao nhưng rất rộng. Mặt tây dưới chân núi thuộc về địa hạt khác rồi. Mé nam là hồ Duy Nhĩ Mộc. Từ đây tới đó còn mười mấy dặm. Khói ở bờ hồ bốc lên chắc là do nhiều người võ lâm đốt lửa nướng cá ăn vì không mua được thực vật.
Văn Đế Đế hỏi:
- Vô Qui Cổ Tủng có cửa ngõ gì không?
Thiết Kỳ Sĩ cười đáp:
- Nếu có cửa ngõ thì còn bí mật gì nữa, ít ra cũng không giấu được người địa phương. E rằng phái Cao Nguyên được họ hẹn đến quyết đấu cũng không hiểu rõ.