Hoành Duyên hỏi:
- Hòn núi đá này cô lập, bốn mặt toàn đồng cỏ, đã không đỉnh cao hang sâu, lại chẳng có chùa chiền chi hết. Thiết đại hiệp xác định Vô Quy Cổ Tủng ở dưới lòng đất, há chẳng lạ lắm ư?
Thiết Kỳ Sĩ đáp:
- Sáng mai thử xem phái Cao Nguyên có quyết đấu với họ không mới biết được. Có khi bọn Cổ Mộ môn thấy các phái ở Trung Nguyên kéo đến đông, họ không chịu ra mặt. Nếu họ dám xuất hiện chiến đấu thì e rằng khó lòng tìm ra sào huyệt.
Thiếu Lâm chưởng giáo nói:
- Bọn Cổ Mộ môn không coi trọng chữ tín, chưa chắc ngày mai họ dám lộ diện.
Kỳ Dao hỏi:
- Hai vị có nhận ra được chưởng môn phái Cao Nguyên không?
Thiếu Lâm chưởng giáo đáp:
- Hiện nay chưởng môn phái Cao Nguyên là một vị thanh niên. Sư phụ y qua đời năm ngoái. Y lên tiếp nhiệm chưởng môn chưa bao lâu. Khi làm điển lễ có mời tệ phái tham gia. Bần tăng phái Hoành Duyên trưởng lão đến tham dự, nên trưởng lão đã gặp rồi.
Hoành Duyên nói luôn:
- Thiết đại hiệp chưa biết chưởng môn phái Cao Nguyên là ai ư? Y chính là Thiết Diện kỳ hiệp Thôi Điện Anh lừng danh võ lâm mặt Tây Nam.
Kỳ Dao cười đáp:
- Té ra là Hắc Hiệp, tiểu nữ đã gặp trong vụ Cửu Chiến Tu Di. Y là một nhân vật mà người võ lâm miền biên giới mặt tây nam phải ngán ngẩm. Thực ra bản tính rất tốt, không muốn đả đấu với các phái võ lâm. Vì thế những phái Thiên Trúc, Tu Di và nhiều nhân vật võ lâm các bang phái khác đều thù hằn không lý gì đến. Chuyến này phái Cao Nguyên ước đấu với bọn Cổ Mộ môn cũng không được ai ra mặt viện trợ chính vì lẽ đó.
Thiết Kỳ Sĩ nói:
- Nếu bọn ta gặp được y mà nói chuyện thì hay quá.
Hoành Duyên đáp:
- Những nhân mã tiên phong phái đó đã tới đây. Cả hậu đội chắc chiều nay cũng đến. Nhưng khi Thiết đại hiệp gặp họ phải cho họ biết đại danh trước, không thì họ chẳng lý gì đến.
Thiết Kỳ Sĩ cười đáp:
- Y cũng có lý để mà kiêu ngạo, vì y còn ít tuổi đã chấp chưởng quyền bính phái Cao Nguyên thì không phải hạng tầm thường. Bây giờ y không chịu giao thiệp với ai chắc cũng có nguyên nhân quá khứ. Hoặc giả bị người ta khinh mạn mình. Tại hạ rất muốn gặp y, nhưng không thể trực tiếp đi kiếm y được.
Ngũ vương tử hỏi:
- Tại sao vậy?
Thiết Kỳ Sĩ đáp:
- Tại hạ không chịu báo danh để cầu kiến mà y lại chán ghét người ngoài đến thăm hỏi.
Hoành Duyên trưởng lão nói:
- Hay hơn hết là tin tức Thiết đại hiệp tới đây không nên tiết lộ. Để bần tăng tìm cách khiến cho Thiết Diện kỳ hiệp một mình gặp Thiết đại hiệp. Tai mắt của Cổ Mộ môn rất linh mẫn. Họ được tin này tất không dám ra nữa.
Thiết Kỳ Sĩ cười đáp:
- Xin chưởng giáo và trưởng lão ước hẹn những nhân vật trọng yếu đêm nay đến cả Duy Nhĩ Mộc hồ. Hết thảy nhân sự đừng có phân khai, cần coi chừng bọn Cổ Mộ môn dùng thủ đoạn đê hèn. Chuyến này chúng ta phải diệt trừ cơ sở Cổ Mộ U Linh. Cơ sở mà mất thì thượng tầng mất cả tai mắt cùng nanh vuốt.
Thiết Kỳ Sĩ chắp tay đáp:
- Xin hai vị tùy tiện. Vãn bối cũng lên Thạch Cương sơn quan sát. Tuy vãn bối biết là khó lòng tìm được manh mối, nhưng không đi cũng chẳng yên lòng.
Sau khi chia tay, Ngũ vương tử nhìn Thiết Kỳ Sĩ cười nói:
- Hiền đệ! Một chàng thiếu niên mà được chưởng môn các phái võ Trung Nguyên kính trọng e rằng chỉ có một mình hiền đệ. Vụ này còn anh hùng hơn Quan lâm thiên hạ nhiều.
Thiết Kỳ Sĩ lắc đầu cười đáp:
- Ngũ gia lại quá khoa trương. Tiểu đệ lấy làm hổ thẹn chẳng giúp gì được cho võ lâm, bất quá chỉ ỷ vào thanh thế của gia sư mà thôi.
Mấy người tới bờ hồ đảo mắt nhìn thấy chỗ nào cũng có người, chỗ năm bảy tên, chỗ tám chín người. Ánh lửa sáng rực, khung cảnh nhiệt náo phi thường.
Cao Dương thấy vậy không khỏi ngạc nhiên nhảy lên kêu:
- Đây là một kỳ tích xưa nay chưa từng thấy ở trên bờ hồ Duy Nhĩ Mộc. Ngày thường ngoài bọn mục đồng cùng trâu ngựa, làm gì có đông nhân vật như bữa nay.
Kỳ Dao cười nói:
- Thật đúng như vậy. Người nào trong mình cũng dắt binh khí. Nếu là ban đêm, khu này sáng rực một góc trời chẳng kém gì ban ngày.
Thiết Kỳ Sĩ cười nói:
- Bọn Cổ Mộ môn hung dữ đến đâu ngó thấy trận thế này cũng phải kinh nghi. Cuộc đả đấu ngày mai chắc không xảy ra nữa.
Kỳ Dao trịnh trọng nói:
- Sĩ ca đừng coi thường Cổ Mộ môn như một bang phái thông thường. Tà môn này thường có những cử động ra ngoài sự tiên liệu của mọi người. Gia phụ đã nói lực lượng của võ lâm chỉ đối phó được với một bọn Cổ Mộ môn. Nhưng tà môn này còn thêm Quân Thiên bang làm vây cánh. Nếu giản dị như Sĩ ca tưởng thì lệnh sư và gia phụ đã động thủ rồi.
Thiết Kỳ Sĩ nghiêm nghị hỏi:
- Chẳng lẽ Cổ Mộ U Linh khiến cho gia sư cũng cảm thấy có chỗ khó khăn?
Kỳ Dao đáp:
- Nhân vật như lệnh sư thì chẳng có cái gì làm cho lão nhân gia thấy chuyện khó khăn, nhưng lão nhân gia lo cho cả võ lâm.
Kỳ Dao đáp:
- Cổ Mộ môn bị A Kỳ tàn sát hai phen. Cổ Mộ U Linh tất nhiên cảnh giác. Hiện giờ nếu mụ được tin A Kỳ đến tìm sào huyệt có thể mụ thân hành tới nơi là khiến cho võ lâm Trung Nguyên gặp trường kiếp nạn.
Kỳ Dao đáp:
- Tà môn của thị rất nhiều, có chỗ tiểu muội không dám nói, vì A Kỳ ca chưa từng nghe qua. Hiện giờ hai mặt hồ Duy Nhĩ Mộc này nhân vật võ lâm đông đảo e rằng số người thoát được bài Ma ca của mụ không có mấy.
Thiết Kỳ Sĩ cả kinh hỏi:
- Ma ca gì mà ghê gớm thế?
Hoành Duyên lắc đầu đáp:
- Không thấy một yêu nhân nào, chưa rõ tình hình chân chính ra sao. Bần tăng được tin vội tới đây báo cáo.
Kỳ Dao hỏi:
- Tại sao hơn ba trăm người không cử động được?
Hoành Duyên đáp:
- Nghe nói họ bị trúng độc mà chưa rõ nguyên nhân đích xác. Bần tăng đã phái người đi rồi. Chẳng bao lâu sẽ có tin đến.
Thiết Kỳ Sĩ cười lạt nói:
- Nhất định bọn Cổ Mộ môn ngấm ngầm dở trò ma quỷ. Đại sư! Xin cho một chút tín vật để tại hạ phái người đi đem một tên trúng độc về kiểm tra cho biết.
Hoành Duyên đáp:
- Như vậy mất thêm thời giờ. Sao bằng bần tăng phái người tới thẳng đó.
Thiết Kỳ Sĩ nói:
- Không chậm đâu. Chủ ý của vãn bối còn mau lẹ hơn.
Hoành Duyên lấy ra một xâu tràng hạt đưa cho Thiết Kỳ Sĩ nói:
- Bất cứ phái nào hễ ngó thấy Phật châu của bần tăng là không nghi ngờ gì nữa. Đại hiệp an tâm đi.
Cao Dương đón lấy chuỗi hạt châu chạy ra sân rung hai cánh tay vọt lên không mà đi.
Không đầy nửa giờ Cao Dương đã cõng về một người ngất xỉu chạy vào phòng, hắn đặt xuống giường thở phào một cái nói:
- Đây là một đệ tử tại gia phái Võ Đương. Người y nặng quá.
Hoành Duyên trưởng lão kinh hãi hỏi:
- Vị thí chủ này bé nhỏ mà khinh công ghê gớm quá!
Thiết Kỳ Sĩ cười đáp:
- Tiền bối! Lão nhờ có bảo y bay được chứ không phải đi chân.
Hoành Duyên trưởng lão ngạc nhiên nghĩ thầm:
- Đây lại là một kỳ nhân trong võ lâm.