Wap Đọc Truyện

Thông Báo

HOME | BLOG

Truyện Kiếm Hiệp
Xác chết loạn giang hồ
Hồi 2 : Ðáy Giếng Khô Kỳ Nữ Từ Trần
Mấy ngày trước hôm trừ tịch tuyết bay phấp phới tỏ ra điềm sang năm được mùa.
Tiêu Lĩnh Vu khoác áo cừu nhẹ đội mũ rộng vành. Cũng như những ngày đã qua, gã ăn cơm sáng xong lật đật tựa cửa đứng chờ, đưa mắt nhìn bên trời tuyết hoa lặng vắng mà ngơ ngác xuất thần, đột nhiên có tiếng thở dài từ phía sau đưa lại rồi tiếng người nói :
-Tiểu chủ nhân về thôi, trời mưa tuyết mà giá lạnh thấu xương.
Ngoài đường không người qua lại...
Tiêu Lĩnh Vu quay đầu nhìn lại thì ra là Tiêu Phúc, không biết lão đến từ bao giờ, cậu chau mày tức mình đáp :
-Ai bảo lão đến quấy ta ? Lão về đi...
Chàng dứt lời chợt thấy một bóng người đội mưa mà tới. Tiêu Lĩnh Vu mừng quá bất giác hô :
-Vân di về tới rồi. Vân nhi đã bảo chẳng khi nào Vân di bỏ điệt nhi mà đi thiệt.
Tiêu Phúc ngơ ngác nhìn ra quả thấy bóng người đang dấn bước trên đường tuyết phủ.
Thân hình tha thướt hiển nhiên là người đàn bà.
Gặp buổi trong đông, người mặc áo khinh cừu còn cảm thấy lạnh thấu xương.
Thế mà người đàn bà này phong phanh một tấm áo mỏng, gió thổi tà áo bay phấp phới.
Bóng người mỗi lúc một gần. Sau nhìn rõ thìra một cô gái mặc áo xanh chừng mười sáu mười bảy tuổi. Tóc dài xõa xuống hai vai, da mặt xám ngắt. Người cô run bần bật tỏ ra gió lạnh chịu không nổi.
Tiêu Lĩnh Vu đang tươi cười bỗng xịu mặt ra chiều thất vọng, gã toan trở gót đi vào bỗng nghe kêu thét lên một tiếng :
-U¨i chao !
Người cô lảo đảo hai cái rồi té xuống đống tuyết.
Thật là một cảnh tượng thê lương, trời rét như cắt thịt mà một cô gái nhỏ tuổi áo quần lam lũ không đủ che thân nằm lăn trên đống tuyết.
Tiêu phúc thở dài nói :
-Thật là một đứa nhỏ đáng thương !
Tuy lão nói vậy nhưng vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Chỉ trong chớp mắt tuyết đã phủ kín nửa người thiếu nữ áo xanh.
Tiêu Lĩnh Vu do dự một chút rồi chạy ra . Gã gạt tuyết trên người thiếu nữ rồi dắt tay cô ta dậy lớn tiếng gọi :
-Này cô đứng dậy đi để ta đưa cô vào nhà ẩn mưa gió.

Snack's 1967