XtGem Forum catalog

Wap Đọc Truyện

Thông Báo

HOME | BLOG

Truyện Kiếm Hiệp
Thiên Long bát bộ (bản mới)
Hồi 2(a) : NGỌC BÍCH NGUYỆT HOA MINH
Nghê Thường chưa trọn dây đà đứt,
Loan phượng chia tay cuộc chửa tàn.
Thoang thoảng hương thừa vương gót hạc,
Đìu hiu gương lạnh bóng mênh mang.
*
* *


Chuyện dây dưa một lúc lâu nên lúc này mặt trăng đã lên đến đỉnh đầu. Đoàn Dự chuyển qua hướng tây mà đi, tuy chàng không biết võ công nhưng đang sức trai khỏe mạnh nên đi nhanh lắm được hơn chục dặm đã vòng qua đến hậu sơn của ngọn núi chính trong dãy Vô Lượng Sơn, nghe thấy tiếng nước chảy róc rách hóa ra đằng trước có một ngọn suối. Chàng đang khát nên lần đến cạnh khe nước, dưới ánh trăng sáng thấy dòng suối trong trẻo lạ thường toan thò tay vào bỗng nghe đằng xa có tiếng ai đạp vào cành cây khô nghe cách một tiếng, kế đó là tiếng bước chân của hai người. Đoàn Dự vội vàng nằm phục bên bờ suối, không dám động đậy.
Chỉ thấy một người nói:
- Ở đây có suối nước, uống xong mình lại đi tiếp.
Giọng nghe rất quen thuộc, Đoàn Dự liền nhận ra ngay đây là đệ tử của Tả Tử Mục Can Quang Hào khiến chàng lại càng không dám cử động. Chỉ thấy hai người đi đến bên trên dòng nước, tiếp theo nghe thấy tiếng tạt nước và tiếng người uống. Một lát sau Can Quang Hào nói:
- Cát sư muội, chúng mình đã thoát hiểm cảnh rồi, em đi cũng đã mệt, mình ngồi nghỉ một lát rồi hãy đi tiếp.
Có tiếng một người đàn bà ừ một tiếng rồi tiếng loạt soạt ở bên bờ suối, hẳn là hai người đã ngồi xuống. Lại nghe người đàn bà nói:
- Sư huynh liệu Thần Nông Bang có cho người canh ở chỗ này không?
Nghe giọng hơi run run, xem chừng sợ hãi lắm. Can Quang Hào an ủi:
- Sư muội an tâm. Sơn đạo này rất là kín đáo, ngay cả trong Đông Tông chúng ta cũng chẳng mấy người đi tới, Thần Nông Bang không thể nào biết được đâu.
Người đàn bà lại hỏi:
- Thế sư huynh làm sao biết được con đường mòn này?