Thiên quân vạn mã vào ra,
Trước là cứu chúa, sau là cứu thân.
Cuộc đời như giấc mộng lành,
Hôm nay khất cái mai thành đại vương.
*
* *
Tiêu Phong còn đang đứng xem bỗng nghe có người lớn tiếng gọi:
- Bên kia có phải Tiêu đại gia đấy chăng?
Tiêu Phong nghĩ thầm: “Ai mà lại nhận ra ta nhỉ?”. Ông quay lại
thấy từ đội áo xanh một người phóng ngựa chạy thẳng tới, thì ra là gã
đội trưởng Thất Lý, người mấy tháng trước Gia Luật Cơ sai đem lễ vật
đến cho mình.
Y chạy đến còn cách Tiêu Phong hơn chục trượng đã vội vàng nhảy
xuống ngựa, đi bộ lên, quì đầu gối phải xuống nói:
- Chủ nhân chúng tôi đang ở đằng trước không xa là mấy. Chủ nhân
thường vẫn nhớ mong nhắc đến Tiêu đại gia luôn. Hôm nay không biết
ngọn gió lành nào thổi Tiêu đại gia đến đây? Xin mời đại gia đến gặp
chủ nhân chúng tôi.
Tiêu Phong nghe nói Gia Luật Cơ cũng ở gần đây, thật là hoan hỉ
nói:
- Ta chỉ tùy ý ngao du, có ngờ đâu nghĩa huynh cũng ở quanh đây,
thế thì hay lắm. Được rồi, nhờ ngươi dẫn đường đến gặp anh ta.
Thất Lý chúm môi huýt một tiếng, hai tên kỵ binh cưỡi ngựa chạy
đến. Y dặn dò:
- Các ngươi mau đi bẩm báo nói là Tiêu đại gia ở núi Trường Bạch
qua thăm.
Hai tên kỵ binh khom lưng nhận lệnh, phóng ngựa chạy đi ngay.
Những người còn lại tiếp tục cuộc săn hươu, riêng Thất Lý tất lãnh một
đội kỵ binh áo xanh, hộ tống Tiêu Phong và A Tử đi về hướng tây.
Khi Gia Luật Cơ gửi cho Tiêu Phong vàng bạc bò cừu, ông đã biết y
ắt phải là một đại quí nhân người Khất Đan, bây giờ lại thấy thanh thế
như vậy xem chừng vị nghĩa huynh này phải là tướng quân, đại quan chi
đó.
Trên thảo nguyên ngựa chạy đi chạy lại như mắc cửi, người nào
cũng y giáp mới tinh. Thất Lý nói:
- Tiêu đại gia hôm nay đến chơi quả là đúng lúc, sáng sớm mai ở
đây có một buổi hội thật là vui nhộn.
Tiêu Phong đưa mắt nhìn A Tử, thấy nàng mặt tươi hẳn lên liền hỏi:
- Cái gì mà vui nhộn?
Thất Lý đáp:
- Ngày mai là ngày hội diễn võ. Hai đội vệ quân Vĩnh Xương, Thái
Hòa đều khiếm khuyết chức vụ thống lãnh. Người Khất Đan chúng tôi ai
nấy sẽ ra sức biểu diễn võ nghệ để xem ai là người vận may, được giữ
hai chức vụ này.
Tiêu Phong nghe nói đến tỉ võ, tự nhiên thấy hào khí bừng bừng nổi
lên, hết sức cao hứng, cười nói:
- Thế thì đúng là khéo thật, được dịp xem võ nghệ người Khất Đan
như thế nào.
A Tử cười nói:
- Đội trưởng ơi, vậy ông ra đại hiển thân thủ, chúc mừng ông đoạt
được một chức thống lãnh.
Thất Lý lè lưỡi nói:
- Tiểu nhân nào có cái gan đó?
A Tử lại cười:
- Đoạt được chức thống lãnh thì đã sao? Chỉ cần tỉ phu ta dạy cho
ông dăm ba miếng võ là ông đoạt được chức đó ngay chứ gì.
Thất Lý vui mừng nói:
- Tiêu đại gia nếu bằng lòng chỉ cho tiểu nhân thì quả là cầu còn
không được. Còn chức thống lãnh gì kia, tiểu nhân không có phúc phận
chẳng dám mơ tưởng tới.
Đoàn người vừa đi vừa nói chuyện, đi độ mươi dặm đã thấy trước
mặt một đoàn kỵ binh gấp rút chạy tới. Thất Lý nói:
- Đây là đội Phi Hùng trong bì thất quân của đại trướng.1
Những người đó đều mặc áo, đội mũ làm bằng da gấu, áo ngoài
bằng lông gấu đen, mũ cao làm bằng lông gấu trắng, hình dáng thật là
uy võ. Đội binh đó chạy đến gần, cùng lên tiếng reo hò, đồng thời hạ
mã, chia ra đứng hai bên nói:
- Cung nghinh Tiêu đại gia.
Tiêu Phong đáp:
- Không dám! Không dám!
Ông giơ tay chào, giục ngựa chạy lên trước, đội Phi Hùng cũng lục
tục theo sau. Đi được hơn chục dặm, lại có một đội binh khác, mặc áo da
hổ, mũ da hổ là đội Phi Hổ Binh chạy đến nghinh tiếp. Tiêu Phong nghĩ
thầm: “Không biết Gia Luật ca ca làm chức quan gì lớn thế mà sao nghi
vệ rầm rộ thế này”. Có điều Thất Lý không nói, mà lần gặp trước Gia
Luật Cơ nhất định không thổ lộ thân thế mình, Tiêu Phong đành chịu
không hỏi nữa.
Đi đến xế chiều tới một nơi đóng quân thật lớn thì người trong đội
Phi Báo, tất cả đều mặc áo đội mũ da báo chạy ra nghinh tiếp, đón Tiêu
Phong và A Tử vào trong căn lều lớn ở chính giữa. Tiêu Phong vẫn
tưởng vào trong lều này ắt sẽ được gặp Gia Luật Cơ, ngờ đâu trong
trướng giường nệm khí mãnh đều là đồ sang trọng, trên bàn nhỏ để đầy
đồ ăn, hoa quả nhưng không thấy chủ nhân đâu. Đột trưởng đội Phi Báo
nói:
- Chủ nhân mời Tiêu đại gia ở đây nghỉ lại một đêm, ngày mai sẽ
tương kiến.
Tiêu Phong cũng không hỏi thêm, đến bên bàn cầm bát rượu lên
uống. Bốn tên quân sĩ, kẻ rót rượu, người cắt thịt, hầu hạ rất cung kính.
Sáng hôm sau trở dậy lại tiếp tục đi, ngày hôm dó đi về hướng tây phải
đến hai trăm dặm, đến tới lại ngủ lại một nơi đóng quân lớn.
Đến trưa ngày thứ ba, Thất Lý nói:
- Đi qua khỏi triền núi phía trước mặt thì mình sẽ tới.
Tiêu Phong thấy ngọn núi đó thật là hùng vĩ, một con sông lượn
dưới chân núi chảy cuồn cuộn về hướng nam. Cả đoàn người vòng qua
sườn núi, trước mắt cờ sí rợp trời, trên đại thảo nguyên chỗ nào cũng đầy
doanh trướng, có đến hàng vạn kỵ binh, bộ tốt, bao chung quanh một
khoảng đất trống ngay chính giữa. Các đội Phi Hùng, Phi Hổ, Phi Báo hộ
tống Tiêu Phong liền lấy kèn ra, thổi lên nghe u u u.
Đột nhiên tiếng trống đánh tùng tùng vang lên dữ dội, thêm tiếng
pháo hiệu nổ ầm ầm, trên bãi đất trống quan binh rẽ ra hai bên, một con
ngựa vàng cao to từ trong chạy ra, trên lưng là một đại hán râu xồm,
chính thị Gia Luật Cơ. Y giục ngựa thẳng đến chỗ Tiêu Phong kêu lớn:
- Tiêu huynh đệ, có nhớ ca ca chăng?
Tiêu Phong cũng phóng ngựa chạy lên, hai người cùng nhảy xuống,
bốn tay nắm chặt, mừng rỡ không sao kể xiết. Chỉ nghe bốn bề chung
quanh quân sĩ reo hò vang dội:
- Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn tuế!
Tiêu Phong giật mình tự hỏi: “Binh sĩ lại kêu vạn tuế là sao?”. Ông
đưa mắt nhìn khắp nơi, thấy quân quan sĩ tốt ai nấy khom lưng, cầm đao
chống xuống đất, Gia Luật Cơ cầm tay ông đứng ngay chính giữa, nhìn
ngang nhìn ngửa, vẻ mặt cực kỳ đắc ý. Tiêu Phong hiểu ra lắp bắp:
- Ca ca, thì ra ca ca ... là ... là ...
Gia Luật Cơ cười ha hả nói:
- Nếu như ngươi biết ta là đương kim hoàng đế nước Đại Liêu, e
rằng sẽ chẳng cùng ta kết nghĩa đệ huynh đâu. Tiêu huynh đệ, tên thực
của ta là Gia Luật Hồng Cơ. Cái ơn cứu mạng của ngươi ta vĩnh viễn
không bao giờ quên.
Tiêu Phong tuy khoáng đạt hào sảng nhưng trong đời chưa từng diện
kiến hoàng đế bao giờ, hôm nay thấy nghi vệ như thế, không khỏi bối
rối, ấp úng:
- Tiểu nhân không biết bệ hạ, mạo phạm đã nhiều, quả là tội đáng
muôn thác.
Nói xong quì xuống. Ông là thần dân nước Khất Đan, gặp bản quốc
hoàng đế dĩ nhiên phải quì xuống.
Gia Luật Hồng Cơ vội đỡ dậy, cười nói:
- Không biết thì không có tội. Này huynh đệ, ngươi với ta là anh em
kim lan, ngày hôm nay chỉ tính chuyện nghĩa khí, ngày mai hãy dùng lễ
vua tôi cũng không muộn.
Ông ta giơ tay trái lên vẫy một cái, trong quân lập tức chiêng trống
đánh lên để chào mừng khách quí. Gia Luật Hồng Cơ dắt tay Tiêu Phong
hai người cùng đi vào đại trướng.
Doanh trướng của hoàng đế Khất Đan dựng thành mấy tầng toàn
bằng da bò, trang trí đủ loại màu sắc vàng bạc, cực kỳ rực rỡ, gọi là bì
thất đại trướng. Gia Luật Hồng Cơ ngồi ngay chính giữa, bảo Tiêu Phong
ngồi ngay bên cạnh, chẳng mấy chốc bách quan văn võ cũng lục tục vào
tham kiến, Bắc Viện Đại Vương, Bắc Viện Khu Mật Sứ, Vu Việt, Nam
Viện Khu Mật Sứ, Bì Thất Đại Tướng Quân, Tiểu Tướng Quân, Mã
Quân Chỉ Huy Sứ, Bộ Quân Chỉ Huy Sứ ... Tiêu Phong nhất thời không
thể nào nhớ cho hết tên bao nhiêu người.
Tối hôm đó mở đại tiệc ăn mừng, người Khất Đan tôn trọng đàn bà
con gái nên A Tử cũng được dự phần tại bì thất đại trướng. Quả đúng là
rượu đổ thành ao, thịt chất thành núi, A Tử thấy thế cực kỳ hứng thú, mặt
tươi như hoa. Rượu đã mềm môi, hơn chục tên võ sĩ Khất Đan ra trước
mặt vua vật nhau làm trò, người nào cũng cởi trần, bắt nắm khoèo vật,
thật là kịch liệt. Tiêu Phong thấy những võ sĩ Khất Đan ai nấy đều thân
hình rắn chắc, cánh tay cuồn cuộn, đưa tay thò chân đều có dáng con
nhà võ, biến hóa xảo diệu tuy không được bằng võ sĩ người Hán nhưng
miếng nào miếng nấy đều sát phạt, thẳng thừng dùng trong chiến trận
quần đấu xem chừng kiến hiệu hơn võ của Trung Nguyên.
Các quan viên văn võ nước Liêu tiến ra mời Tiêu Phong uống rượu.
Tiêu Phong thì ai cũng không từ chối, đến đâu cạn bôi đến đó, trước sau
phải đến hơn ba trăm chén, vậy mà sắc mặt vẫn như không, mọi người
hết sức kinh ngạc.
Gia Luật Hồng Cơ xưa nay vẫn tự phụ là người dũng lực, lần này bị
Tiêu Phong bắt, cả nước ai cũng biết nên cũng có ý muốn Tiêu Phong
biểu lộ cái năng lực phi phàm để che dấu cái nỗi thẹn bị thất bại. Ngờ
đâu chưa cần phải ngày hôm sau Tiêu Phong đại hiển tài nghệ võ công
nơi tỉ võ đại hội, bây giờ chỉ lộ chút tửu lượng đã áp đảo quần hùng
khiến ai nấy đều kính phục. Gia Luật Hồng Cơ cực kỳ sung sướng nói:
- Huynh đệ, ngươi là đệ nhất anh hùng hảo hán của nước Liêu ta.
A Tử đột nhiên xen vào:
- Không đâu, anh ấy chỉ mới thứ nhì.
Gia Luật Hồng Cơ cười hỏi lại:
- Tiểu cô nương, y mới chỉ thứ hai thôi sao? Thế thì vị đệ nhất đại
anh hùng là ai?
A Tử đáp:
- Vị anh hùng hảo hán số một ư, cái dó dĩ nhiên phải là bệ hạ rồi.
Tài nghệ của tỉ phu tiểu nữ tuy giỏi thật nhưng vẫn phải nghe lời bệ hạ,
không dám trái lệnh, thế thì bệ hạ chẳng là đệ nhất anh hùng thì là gì?
Nàng là môn hạ của Tinh Tú lão nhân, nghệ thuật tâng bốc đã
thuộc hàng siêu đẳng, nói ra câu đó thật chẳng khác gì dùng dao mổ trâu
để giết gà. Gia Luật Hồng Cơ cười ha hả nói:
- Cô nói thế thật hay lắm! Tiêu huynh đệ, ta muốn phong cho ngươi
một chức quan thật lớn, để ta nghĩ xem đã, phong ngươi làm gì cho
xứng?
Khi đó y đã uống say đến bảy tám phần mười, đưa ngón tay gõ gõ
lên trán. Tiêu Phong vội nói:
- Không đâu! Không đâu! Tiển nhân tính tình giản phác, khó mà
hưởng phú quí được, xưa nay vẫn lang thang bốn phương, vãng lai vô
định, quả là không thích làm quan.
Gia Luật Hồng Cơ cười nói:
- Được rồi! Để ta phong ngươi một chức quan chỉ uống rượu không
phải làm gì cả...
Ông nói chưa dứt lời bỗng từ xa truyền lại một hồi tù và u u u inh ỏi,
nghe thật gấp rút. Những người Liêu vốn dĩ đang ngồi bệt dưới đất, uống
rượu ăn thịt, vừa nghe tiếng hiệu giác, ai nấy kêu toáng lên, cùng nhỏm
dậy, mặt lộ vẻ kinh hoàng. Tiếng tù và truyền đến thật nhanh, lúc mới
nghe còn cách khoảng hơn chục dặm, lần thứ hai đã gần thêm vài dặm,
lầm thứ ba lại gần thêm vài dặm nữa. Tiêu Phong nghĩ thầm: “Trên đời
này làm gì có con ngựa nào chạy lẹ thế, dẫu có đệ nhất đẳng khinh công
thì cũng không thể nhanh như vậy được. Đúng rồi, chắc là có những trạm
truyền tin bố trí sẵn từ trước để cấp báo quân tình, một khi nghe tiếng tù
và lập tức truyền ngay xuống trạm kế tiếp”. Chỉ thấy tiếng hiệu giác cứ
truyền tới, trong nháy mắt đến ngoài bì thất đại trướng thì ngừng lại.
Mấy trăm người ngồi trong trướng vốn dĩ đang ăn uống hò reo, ồn ào
như chợ vỡ, lúc này đột nhiên lặng như tờ.
Gia Luật Hồng Cơ thần sắc trấn tĩnh, chầm chậm nâng kim bôi lên,
uống cạn chén rượu nói:
- Có phản đồ làm loạn ở Thượng Kinh, thôi mình đành phải về vậy.
Nhổ trại!
Hành quân đại tướng lập tức ra khỏi trướng truyền lệnh, hai tiếng
“Nhổ trại” truyền ra một thành mười, mười thành trăm, trăm thành nghìn,
thanh âm càng lúc càng lớn nhưng vẫn nghiêm chỉnh thứ tự không có vẻ
gì náo loạn mất trật tự. Tiêu Phong nghĩ thầm: “Nước Đại Liêu ta lập
quốc đã hơn hai trăm năm, quốc uy vang dậy thiên hạ, lúc này tuy có nội
loạn nhưng không có v̒