Wap Đọc Truyện

Thông Báo

HOME | BLOG

Truyện Kiếm Hiệp
NHƯ LAI THẦN CHƯỞNG
Hồi 48 Cuộc chiến đấu của người anh hùng
Trong bầu không khí thê lương ảm đạm, thình lình Toàn Lập thét lên một tiếng rợn người, cử động binh khí tấn công.
Trường Ly Nhất Điểu lạnh lùng nói :
- Chống cự làm chi cho vô ích!
Thế là thân hình của ông ta đảo tới vù vù tung ra ba thế liên hoàn: Ba Lai Ba Khứa, Hoàn Lăng Như Sơn và Nộ Đào Tịnh Hồi. Trong lúc đó thì hai bàn chân của ông ta đá hai cước liên hoàn như chớp vào huyệt Kiên Lạc, Tam Tiều. Thế võ thật là cay độc.
Toàn Lập thở dài, bước theo bộ Đảo Ngũ Cung để tránh khỏi đòn độc, vung binh khí ra đối địch, trong chớp mắt hai người đã trao đổi với nhau mười sáu chiêu!
Giang Thanh đứng bên cạnh, lặng lẽ nhổ hai chiếc vòng khảm sâu vào bắp thịt của mình, đoạn móc thuốc ra bôi vào đó. Giang Thanh quay lại nói với Cửu Vân rằng :
- Cửu Kỳ chủ, dù sao Song Định Phi Hoàn cũng là nhất đại tôn sư, nên thi thể của bà ta phải tống táng cho chu đáo..
Cửu Vân cúi đầu vâng lệnh, đoạn nói tiếp :
- Giang thiếu hiệp, tình thế này nhược bằng Toàn Lập bỏ thây chiến địa thì Toàn Linh Linh sau này ắt bị người đời chê bai dè xiểm, nên tôi có đôi lời, khuyên Giang thiếu hiệp nên nghĩ kỹ.
Giang Thanh giưt mình gật gù nói :
- Cửu kỳ chủ nói đúng, suýt nữa ta quên mất.
Bỗng chàng quay lại kêu lên :
- Ủa Toàn cô nương đâu rồi?
Cửu Vân đảo mắt nhìn quanh, đoạn nói :
- Toàn cô nương đang đi lần về phía Toàn Lập và Vệ đảo chủ.
Giang Thanh nhìn sang phía ấy, quả thật thấy có một bóng người mảnh khảnh mệt nhọc đang tiến lần về phía Toàn Lập và Trường Ly Nhất Điểu đang chiến đấu, nhìn kỹ thì người ấy chính là Linh Linh.
Lúc bấy giờ trên chiến trường đang đến hồi gay go khốc liệt, đôi bên thảy đều thẳng tay, làm cho cương khí toả ra dữ dội, Toàn Linh Linh mạo hiểm đi lần tới thật là nguy hiểm.
Giang Thanh thấy vậy vừa định mở miệng ngăn lại, bỗng chàng sực nhớ trong giờ phút quyết liệt này, nếu kêu lên thì rất có thể làm kinh động cho hai cao thủ đang chiến đấu một cách dữ dội đó, chàng lấy làm lạ không biết tại sao Linh Linh bước lần tới chỗ ấy để làm gì?
Thình Lình chàng giựt mình sực tỉnh thì ra Toàn Lập hiện giờ đang nằm trong tình thế hiểm nghèo, không bao lâu nữa ắt thua trong tay của Trường Ly Nhất Điểu mà thật là thanh danh tan tác!
Vì vậy mà Linh Linh lê gần tới để chờ cô hội tiếp tay.
Nghĩ đến thế Giang Thanh vội trổ thuật khinh công khẽ lén theo chân nàng, chàng biết trong ba người này, nếu có một người nào sơ hở đều sẽ tán mạng như chơi!
Cửu Vân lẩm bẩm :
- Trời con nhỏ này thật là dại, mạo hiểm làm chi vô ích!
Giang Thanh đã cách Linh Linh chừng năm trượng, với khoảng cách này chàng có thể nhảy tới một cách dẽ dàng, nhưng chàng không dám làm kinh động vẫn sẽ lên dò tới từng bước một.
Thình lình, Trường Ly Nhất Điểu hét lên một tiếng, thân hình của ông ta đảo thành nửa cái hình vòng cung, thế rồi hai bàn tay của lão trảm ra liên miên bất tuyệt, kèm trong những tiếng đá thôi sơn.
Đó là một thế võ mà ông ta đã dày công luyện tập :
Thất Hoàn Trảm.
Toàn Lập kêu lên thống thiết, nhưng không chịu lùi bước, Cửu Phi Sách và Dẫn Long Sách của ông ta bay ra một lượt như hai con rắn độc, tấn công cuồng loạn liên kết với nhau thành một màn lưới kín đáo, không một kẽ hở.
Trường Ly Nhất Điểu bỗng nổi lên cừơi ròn rã, thân hình đảo vun vút như một bóng ma trơi, nạt :
- Toàn Lập, mi tới số rồi!
Tiếng “rồi” chưa dứt thì chiếc áo của Trường Ly Nhất Điểu bỗng nổi phồng lên, thân hình của lão như một con trốt xoáy, phát ra tiếng gió vì vèo, đường quyền ngọn cước như hư vô, như ảo ảnh làm cho người ta không thể đo lường, tấn công Toàn Lập một cách không tiếc tay.
Tám thế võ trong Thất Hoàn Trảm lúc bấy giờ đã được Trường Ly Nhất Điểu biểu diễn một cách liên tiếp, hùng hồn vô tận.
Giang Thanh biết rằng không thể chờ đợi nữa bất thần nhảy xổ tới thét lên :
- Vệ tiền bối, hạ thủ lưu tình!
Câu nói vừa dứt thì Linh Linh rú lên một tiếng nhảy vèo tới muốn dùng thân hình của mình chắng ngang trước mắt Toàn Lập.
Chính vào lúc đó thì hào quang nhoáng lên, một đường roi quật ngược trở về, chiếu thẳng vào mình Toàn Linh Linh, trong lúc đó cánh tay của Giang Thanh chỉ vừa chạm vào chéo áo của nàng!
Động tác của mọi người cực kỳ nhanh nhẹn, trong cái chớp mắt, một tiếng toạc như xé lụa vang lên, hòa lẫn trong tiếng chưởng phong chạm vào nhau ác liệt.
Bầu không khí chao động dữ dội rồi im lìm ngay tức khắc.
Chiếc áo bào của Trường Ly Nhất Điểu rách be rách bét, máu thẫm chan hòa, nhưng vành môi của ông ta vẫn thoáng hiện một nét cười lạnh lùng đanh đá như thuở nào.
Còn Toàn Lập thì té dài nằm trên mặt đất, một dòng máu thắm cứ trào ra không ngớt từ trong khoé miệng của ông ta, toàn thân run rẩy trong thật là kinh rợn.
Ban nãy ông ta dùng Cửu Phi Sách tung ra một thế sát thủ là Nát Ngọc Tan Vàng, đồng thời ông ta lãnh liên tiếp ba chưởng liên hoàn vào một chỗ mà rũ người ra.
Trong phút đường tơ kẽ tóc, Trường Ly Nhất Điểu thâu hồi một chưởng cuối cùng đang đi vào Thiên Linh Cái của Toàn Lập, bằng không thì ông ta đã mất mạng rồi.
Giang Thanh thì đứng bên cạnh, ôm chặt Linh Linh vào lòng, trên vai chàng trúng một đòn Dẫn Long Sách máu tuôn ra rĩ rã.
Thì ra, ban nãy chàng vừa vớ nhằm chéo áo của Linh Linh thì thanh Dẫn Long Sách của cha nàng đánh quật trở về một cách tàn nhẫn. không kịp phòng hờ Linh Linh làm sao trốn thoát. Trong cảnh nguy nan cùng cấp, Giang Thanh cắn răng lôi ngược trở về, đồng thời rướn tới một bước, kề vai ra hứng lấy ngọn Dẫn Long Sách đó, thế là chàng đã cướp Linh Linh trở lại trong tay của tử thần trong đường tơ kẽ tóc.
Trường Ly Nhất Điểu mỉm cười :
- Giang Thanh ngươi xử sự rất đúng, ta quên phăng rằng lão Toàn Lập còn có một người con gái là người yêu của ngươi, ha... ha... ha... ha
Giang Thanh thở dài hỏi :
- Thưa vệ tiền bối, Toàn Lập còn có thể cứu sống được chăng?
Trường Ly Nhất Điểu đi nhanh về phía Toàn Lập, ông thò bàn tay ra điểm một dọc nhanh như chớp vào thân hình của nạn nhân, cuối cùng vỗ mạnh một cái vào huyệt Hầu Kết. Toàn Lập tức khắc sặc ra một bụm máu.
Trường Ly Nhất Điểu thò tay chẩn mạch, đoạn cười ồ ồ nói rằng :
- Lão này mạng còn dài lắm!
Giang Thanh nói rằng :
- Vậy xin Vệ lão tiền bối cấp cứu cho!
Trường Ly Nhất Điểu thò tay vào túi, móc ra ba viên thuốc nhét vào miệng Toàn Lập. Giang Thanh cảm kích cúi gầm đầu xuống, ngắm nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Linh Linh.
Trường Ly Nhất Điểu cười nói :
- Tiểu huynh đệ, bây giờ lão phu có thể đến chỗ ở của ngươi để nghỉ ngơi chốc lát và điều trị cho Toàn cô nương, vì cô ta ban nãy cũng bị trầy trụa sơ sài.
Giang Thanh gật đầu nói :
- Vậy xin mời Đảo chủ cùng huynh đệ trong quý đảo cùng đến.
Trường Ly Nhất Điểu cười ồ ồ nói :
- Chuyến đi này không dưới bốn người làm sao có đủ chỗ chứa?
Giang Thanh e thẹn chẳng trả lời.
Lúc bấy giờ, thuộc hạ của Trường Ly Nhất Điểu đang kiểm điểm chiến trường, cấp cứu những người bị thương, Trường Ly Nhất Điểu thở dài nói :
- Một trận chiến đấu kinh hoàng như vậy, lại chấm dứt im lìm trong chốc lát. Đời người dầu có oanh oanh liệt liệt đến đâu, thì cũng thoảng qua như một cơn mộng ảo.
Giang Thanh bỗng nói :
- Vệ lão tiền bối, xin truyền lệnh cho người khiêng Vạn Triệu Nguyên và Phó Tuyền đến tệ xá để điều trị!
Trường Ly Nhất Điều gật đầu trả lời :
- Hai người này mặc dầu trợ trụ vi ngược, nhưng mà còn có chỗ tốt, ta hãy để cho chúng toàn sinh, ngươi đừng quên ngươi còn hai kẻ thù đấy nhé!
Giang Thanh ngẩng đầu nhìn lên thấy Kim Vũ và Kim Thiệu đang đứng gần nhau, trò chuyện cùng Ngụy Nho bên cạnh còn có sáu người áo xám.
Trường Ly Nhất Điểu quay đầu lại truyền lệnh cho Cửu Vân và Lục Hải thu dọn chiến trường, đoạn cùng với Giang Thanh đi vào ngôi nhà tranh mà chàng đang trú ngụ.
Bước vào nhà, Trường Ly Nhất Điểu cười nói :
- Chỗ này thật là ấm áp, cung điện của thần tiên cũng không thể nào so sánh bằng.
Giang Thanh lại e thẹn đỏ bừng sắc mặt, nói đoạn dẫn mọi người đến bên lò sưởi. Trường Ly Nhất Điếu tấm tác khen rằng :
- Nơi đây bài trí thật là thanh nhã!
Giang Thanh mỉm cười không trả lời, bế Linh Linh vào phòng dùng thuốc của mình điều trị. Chằng rửa ráy sạch sẽ nơi vết thương, đoạn bó thuốc lên. Đắp mền tử tế cho Linh Linh rồi trở ra ngoài.
Vừa sắp bứơc ra khỏi cửa thình lình sau lưng vang lên một tiếng gọi dịu dàng yếu ớt :
- Giang...
Giang Thanh dừng gót quay đầu lại, bắt gặp cặp mắt nhung diễm lệ, ướt át của Linh Linh đang thẫn thờ nhìn mình.
Chàng lặng lẽ quay lại, phủ phục bên mình Linh Linh âu yếm hỏi rằng :
- Linh Linh, vết thương có đau lắm không?
Linh Linh khẽ lắc đầu dịu dàng hỏi :
- Giang Thanh, huynh có giận muội lắm không?
Giang Thanh cười trả lời :
- Không, muội hiếu kính cha mẹ như vậy, huynh rất láy làm cảm phục, nhưng muội không nên làm một việc mạo hiểm như vậy, lỡ có mệnh hệ nào muội có nghĩ đến huynh chăng?
Linh Linh nức nở, trên gương mặt nhợt nhạt của nàng thoáng ửng sắc hồng.
Giang Thanh đưa tay ra vuốt mái tóc đen huyền mềm mại của nàng, âu yếm nói :
- Linh Linh đừng khóc nữa.
Linh Linh kéo sát đầu Giang Thanh xuống nói nhỏ rằng :
- Giang Thanh, suýt nữa muội chẳng còn nhìn thấy mặt huynh.
Đặt lên má nàng một chiếc hôn đằm thắm, Giang Thanh thủ thỉ :
- Linh Linh từ nay về sau, muội đừng dại dột như thế nữa.
Ngửa mặt lên để cho Giang Thanh tha hồ hôn hít, giay lâu, nàng hỏi :
- Cha muội đâu?
Giang Thanh trả lời :
- Phụ thân thọ thương quá nặng nhưng nghỉ ngơi một thời gian chắc lại bình phục.
Linh Linh bi thảm nói rằng :
- Chắc phụ thân không còn nhìn muội nữa, tiếng tăm của Yên Hà sơn trang cũng sẽ tiêu tan ra tro bụi, những cảnh vàng son gấm vóc ngày xưa từ đây sẽ trở thành giấc mộng.
Giang Thanh ôm lấy mặt của Linh Linh, nói một câu đầy cương quyết :
- Linh Linh, muội đừng nghĩ ngợi lôi thôi nữa, việc trên dời này không bao giờ thập toàn thập mỹ.
Im lặng giây lát, Linh Linh buồn rầu nói :
- Bây giờ muội chỉ còn cô độc một mình.
Giang Thanh lập tức ôm chầm lấy nàng nói :
- Không, có huynh luôn luôn ở bên cạnh muội!
Linh Linh thảm não :
- Nhưng mà muội sợ.
Giang Thanh thành khẩn nói :
- Muội đừng hoài nghi tình cảm của huynh nữa.
- Vậy thì huynh nhất định cưới muội làm vợ?
Giang Thanh cương quyết gật đầu, Linh Linh òa lên khóc, rúc đầu vào lòng của Giang Thanh, nàng cảm thấy một niềm vui khôn tả tràn ngập đáy lòng.
Lâu lắm, nàng mới ngẩng đầu lên, lo lắng hỏi :
- Huynh cũng thọ thương ư?
Giang Thanh bình thản trả lời :
- Xoàng thôi, đó là kiệt tác của Vô Định Phi Hoàn và phụ thân.
Linh Linh hốt hoảng nói :
- Thanh ca tha lỗi cho muội nhé!
Giang Thanh vỗ đầu người yêu, cười nói :
- Muội đừng nghĩ nhảm!
Linh Linh nhắm nghiền đôi mắt lại, Giang Thanh lại tặng nàng một nụ hôn nồng cháy, chính vào lúc đó thì tiếng nói của Trường Ly Nhất Điểu trỗi lên :
- Khách tới nhà mà chẳng lo trà nước, cứ lo huynh huynh muội muội mãi thật là đáng đánh đòn.
Giang Thanh bật phì cười, vội vàng đứng dậy nói nhỏ :
- Linh Linh, muội nằm nghỉ một chút, huynh ra ngoài kia nói chuyện với Vệ lão tiền bối.
Linh Linh chớp nhanh cặp mắt nói nhỏ rằng :
- Vệ đảo chủ ngày thường lạnh lùng đanh đá lắm, cớ sao đối với huynh lại vui vẻ như vậy?
Giang Thanh mỉm cười trả lời :
- Đó là duyên phận.
Nói đoạn, hôn nhanh Linh Linh một chiếc, rồi bay vù ra khỏi phòng. Bên ngoài Trường Ly Nhất Điểu và Kỷ Lôi đang đứng bên một lò than hồng.
Thấy Giang Thanh ra Trường Ly Nhất Điểu nhe răng cười nói :
- Nếu ta không nhắc thì không biết bao giờ ngươi mới trở ra, thật là trẻ con.
Giang Thanh sượng sùng, cố gượng cười đoạn hỏi rằng :
- Thưa Vệ tiền bối, hôm trước tiền bối trở về Đông Hải, có đánh đuổi được lũ giặc ấy chăng?
- Lẽ tự nhiên là đánh chúng tan tành không còn mảnh giáp, sau khi kết thúc trận chiến rồi, ta bèn vội vã trở về tìm hiền đệ, nhưng lúc ấy thì hiền đệ không còn ở nhà Chiến đại hiệp, hỏi ra thì mới biết rằng hiền đệ đã lên đường tìm kiếm Hạ cô nương, ta vội vã truyền cho thuộc hạ truy tầm tông tích mãi đến hôm nay mới gặp mặt.
Giang Thanh cảm kích nói rằng :
- Quý

XtGem Forum catalog